+ Trả lời bài viết
Trang 1/2 1 2 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 20
Like Tree3Likes

Chủ đề: - Góc Nhỏ -

  1. #1
    Kan
    Kan đang ẩn

    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    32
    Thanks
    3
    Thanked 24 Times in 19 Posts

    Post - Góc Nhỏ -

    Dựng lại cho mình một thế giới thật lu xu bu

    Quay trở lại, thôi không suy nghĩ quá nhiều nữa. Thôi không phóng túng mình nữa. Thôi không tự dối gạt mình nữa. Thôi không chui gầm bàn tự kỉ nữa. Thôi, ta lại là ta

    Hôm nay nữa thôi nhé, để ngày sau, lại có thể ngẩng cao đầu ^^

    Threads most viewed same category:


  2. #2

    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    1.393
    Thanks
    362
    Thanked 1.322 Times in 814 Posts
    Hãy cứ là Kan Thú ngày nào

  3. #3
    Kan
    Kan đang ẩn

    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    32
    Thanks
    3
    Thanked 24 Times in 19 Posts
    @ Mr Unu : vâng, em vẫn là em, sẽ luôn là em

    thật sự cảm thấy thất vọng lắm, em không biết, mối quan hệ này em tiếp tục được bao lâu khi mà em thì luôn là người cố gắng, còn anh, chỉ tìm cách che đậy, xua đuổi mọi thứ ra xa. Một mình em cố gắng có là đủ?

    thật sự, anh có nhất thiết phải sống như thế không? Vật vờ như một kẻ ngất ngữa. Thật là tệ quá đi

    khi mọi thứ còn chưa bắt đầu, thì anh đã muốn kết thúc. Nhức đầu thật! Và rất bất công với em
    Lần sửa cuối bởi Kan; 17-03-2011 lúc 11:17 AM

  4. #4
    Kan
    Kan đang ẩn

    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    32
    Thanks
    3
    Thanked 24 Times in 19 Posts
    Lâu, cũng đã thật lâu rồi, mình đã quên cái cách ngồi nắn lại từng câu, từng chữ đã tuôn tràn. Cũng lâu lắm rồi không nhìn nhận lại bản thân mình. Mình đã khác đi, đã thay đổi, trưởng thành, và thêm bao nhiêu ngu dại rồi đây…?

    Có những thứ, tự mình đánh mất, làm sứt mẻ, vỡ tan ra, trong đó bao gồm, danh dự, tự trọng, nhiệt huyết, kì vọng, ước mơ, lòng tin tưởng và hiện thực. Nhưng mà vẫn luôn thế, đánh mất, thất lạc, để cho mình biết tiếc nuối, đau đớn, để cho thêm những bài học mà bớt dại dột, ngu ngốc đi. Để bước được thêm một bước nữa mà trưởng thành. Cho dù thế nào, thì cách mình sống vẫn luôn thế. Trầy trụa và rách nham nhở.

    Thôi không dằn vặt mình với những thứ đã làm mất ấy đi, mà thôi cũng đừng suy nghĩ về cái sự được mất ở đời đi, nghĩ mãi rồi cũng thế thôi. Cứ đón chờ khi chúng tới, rồi lại tiễn chúng ra đi. Vì chăng chẳng có gì là tồn tại vĩnh viễn cả…thật như thế, không gì là mãi tồn tại, và không gì là hoàn hảo cả. Chấp nhận thế đi nhé. Và cũng thôi nghĩ tiêu điều cực loạn đi nhé. Cứ tiếp tục mà bước tới, đón nhận và chấp nhận. Cứ thế thôi nhé.

    Tự kỉ nhiêu đó cũng đã đủ rồi. Chất vấn bản thân bấy nhiêu cũng đủ rồi. Bước vào quỹ đạo của mình thôi, đi chệch như thế cũng là đủ rồi. Vui chơi thế cũng đủ rồi. Như thế là được rồi nhé.

    Sau những tháng ngày rong chơi mệt nhọc với những thú tiêu khiển tuổi trẻ, giờ đây tôi quay lại tìm chính mình

  5. #5
    Kan
    Kan đang ẩn

    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    32
    Thanks
    3
    Thanked 24 Times in 19 Posts
    Kì nghĩ lễ dài 4 ngày đưa tôi về nơi trong tiềm thức vẫn hổn hển một tiếng “Quê”….

    Quê - nơi nắng chỉ chiếu nốt nửa buổi lại kéo một đám mây màu xám xịt, về chiều se lạnh trong tiếng mưa rả rích rơi, gói trọn cả một chiều nhạt màu.
    Quê - nơi dạo quanh đôi đường hàng bằng lăng tím rịm cả tầm nhìn, rải những cánh hoa mỏng manh theo gió, lẫn vào lá, vào tóc, vào cả những mộng mơ.
    Quê - có con đường dài vắng vẻ trông ngóng những bóng người đi qua, hay lại thẫn thờ dõi mắt heo hút phương xa nơi khuất gió.
    Quê - còn xộc lên sống mũi mùi mạ non đang trổ, mùi gió quệt mùi đất bùn hãy còn vương vấn.
    Quê - một tiếng đã thân thương.




    Tôi bước xuống xe buýt, trạm dừng xe chỉ vỏn vẹn dăm ba con người đang ngóng chờ nhau, ngóng chờ xe. Chuyến xe cứ đến, đi rồi lại quay trở về, mang ai đó đi xa, rồi lại mang ai đó quay trở về với hành lí cả những nỗi nhớ khắc khoải, tình yêu thương đến thân quen,…quê, với tay ra đã ôm trọn vào lòng, vào tim, vào cả ngũ tạng. Tôi yêu nơi tôi gọi là “Quê”

    Quê vẫn mê say với hàng cây nghiêng bóng nắng, đón kẻ đi xa lạc đường trở về. Thân quen. Gần gũi.

    Quê có cả bà, cả các dì, các bác, những đứa em, những người anh và chị, quê có nhiều lắm, có cả một cành xoài xanh bây bấy, mùi nhựa hãy còn mới, lủng lẳng quả to quả nhỏ, lủng lẳng món quá yêu thương đến gần.

    Bây giờ quê không thắp đèn dầu, không đổ bóng vào vách tường màu vàng hắt nữa, bây giờ quê có điện rồi, người người đã thức khuya hơn rồi. Tôi nhớ cái “quê” của tôi về hơn chục năm trước - nơi người người hãy còn lam lũ, nơi xế chiếu đã kéo nhau từ ruộng rẫy về nhà thổi bếp trấu, nhốt con gà, thả con chó. Tôi nhớ cái bóng tay ba đổ trên vách gỗ ẩm ướt, hình con chó vãy tai, một cặp chim đang tung tăng đôi cánh,…Tôi nhớ một quê trong tâm thức.

    Quê đã trở mình rồi.

    Quê bây giờ xế chiều vẫn là xế chiều, không nô nức những bước chân còn đầy bùn, những đôi tay chai sạn trong cái việc đồng áng, quê bây giờ khác. À không, tiềm thức của tôi, khác lắm với quê của bây giờ.

    Nhưng rồi, quê vẫn cứ là quê, vẫn bữa cơm ngọt ngào tiếng cười đùa quanh chiếc bàn tròn, đôi đũa mộc, vẫn những cái ôm xiết, những đôi bàn tay gầy gò vuốt ve những yêu thương, vẫn mùi tôm kho muối mặn còn vấn trên đầu bà, vẫn mùi nước ngọt trong, vẫn những bàn tay thân quen chăm bẵm. Vẫn là quê của tôi, giữa những thân thương.

    Trở lại thành phố, xa quê. Tôi lại nhớ nhung, lại thèm khát. Khát cuốc nước dừa, khát bữa cơm tròn quanh nhau, những yêu thương gần gũi. Nhớ, nhớ những bóng quê đổ dài trên con đường hắt nắng…. Quê - tôi sẽ lại tìm về trong những tất bật nơi phố thị phồn hoa.
    Lần sửa cuối bởi Kan; 04-05-2011 lúc 09:14 AM
    nikkou likes this.

  6. #6
    Kan
    Kan đang ẩn

    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    32
    Thanks
    3
    Thanked 24 Times in 19 Posts
    đứa khỉ nào chửi mình mà sáng giờ hắt xì liên tục thế này

  7. #7
    Kan
    Kan đang ẩn

    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    32
    Thanks
    3
    Thanked 24 Times in 19 Posts

    Sáng sớm, cửa sổ, nắng, café và tôi – Morning, window, sunshine, coffee and me.



    Mình không nhớ rõ hôm nay đã bước sang ngày bao nhiêu rồi, và cũng không nhớ mình đã phung phí bao nhiêu thời gian một cách vô ích rồi. Và cứ thể để ngày dần trôi qua. Và cứ thế, mình tiếc nuối.

    Có lắm thứ để tiếc nuối lắm. Ấy là cái chuyện mà khi người ta làm rớt những đồng tiền mà mình đã bỏ công sức ra làm lụng mới có được. Ấy là cái chuyện mà khi lòng tin cứ vun đắp thật nhiều mà sau đó thì tất cả cứ vỡ vụn, tróc ra từng mảng một, rớt rụng ra như một khối thịt lớn đã tới thời kì thối rữa. Khiến con người tê dại, chỉ muốn quay lưng vất bỏ đi, nhưng không làm sao dứt được. Vì nó thật sự rất đau. Thật sự đáng để mà tiếc.

    Hai mươi tuổi, mình đã qua cái ngưỡng ưu tư, đa sầu đa cảm mới lớn, thế sao, vẫn cứ đa sầu đa cảm, vẫn cứ suy nghĩ cho thật nhiều, để rồi thấy bản thân mình thật rắc rối, phiền phức. Vẫn hiểu, vẫn ngộ cuộc sống này vốn cũng là hư vô. Phải thế mà, cuộc sống này không tồn tại mãi, và mọi thứ của mình cũng thế thôi. Có gì là tồn tại mãi. Cho dù bản thân đã cố gắng ra sức gìn giữ, nâng niu, kiên nhẫn chờ đợi thì kì tích, phép màu cũng không thể diễn ra như một câu chuyện cổ tích mà những cô bé vẫn cứ luôn mơ mộng.Mọi thứ, mọi người, mọi chuyện cứ liên tục đến, diễn ra, ở lại, tồn tại, rồi ra đi, và cuối cùng là biến mất.

    Phải rồi, đã nghiện lại café, lại nghiện café. Hóa ra đây là cái thứ mình dùng để tránh né những nỗi buồn , những rách nát đã được chấp nhận, khi mà nó bất chợt quay về, cào cấu, oán thán con người. Tại sao mình không được phép khóc lóc hay buồn tủi với những gì mình đã cố công quý trọng? Tại sao mình vẫn cứ cố gắng sống vui vẻ với nhiều người, cho dù rằng thật sự bản thân mình chỉ là một kẻ tự kỉ? Tại sao mình luôn cho rằng cuộc sống này , mình đã sống giả tạo? Tại sao não mình không bới ra được một tí gì tươi sáng hay tích cực? Tại sao thế nhỉ? Có cần thiết không?

    Phải rồi, mình đang luẩn quẩn với chính suy nghĩ của mình, đang tìm tòi cái thứ gì đó cứu rỗi mình khỏi cái tình trạng dở khóc dở cười đến thần kinh này. Mình sẽ phát điên thật sự mất.

    Bạn của tôi à. Tôi và bạn. Có thật sự chỉ là những ảo vọng hay không? Tôi không biết nữa bạn à. Thật sự tôi không biết nữa bạn à? Cái chuông gió thủy tinh vỡ tan, cây son dưỡng moi, câu đối Tết, sợi dây cầu may và cả lá thư duy nhất của bạn, đó là tất cả những gì mà tôi có về bạn. Ngọc à ^^ tớ phải làm sao đây? Khi mà cậu đá tớ một cái vèo ra khỏi suy nghĩ của cậu chỉ vì cậu bị tổn thương bởi một người khác không phải tớ? Tớ phải làm sao đây, khi mà tớ kiên nhẫn chờ đợi một Ngọc của tớ quay trở lại với tớ thì cậu lại xối thẳng cho tớ một lời vô tâm tới thế? Khi mà cậu bị tổn thương, tớ cứ cố gắng cố gắng lấp liếm vết thương đó, để rồi cậu lại là người làm tớ thấy mình bị tổn thương một cái kiểu không thể phục hồi được nữa. Tớ phải làm thế nào khi tớ cứ luôn biết những lí do của cậu, nhưng lại không thể tiếp tục chấp nhận nó được nữa? Tớ ảo vọng đúng không? Về một người bạn sẽ không rời bỏ tớ? Đúng không? Cậu cũng sẽ như thế, rồi sẽ không tồn tại trong suy nghĩ của tớ, như rất rất nhiều người đã tới và ra đi? Cậu cũng chỉ là hư vô thôi phải không? Phải thế. Nhỉ.

    Hư vô, là cái định nghĩa mình đã nghe, đã thấy và đã hiểu. Chỉ là chưa tin mà thôi. Giờ thì tin rồi.

    Có lẽ, về sau, về sau nữa, lòng tin của mình cũng sẽ không thể nhiều tới thế được nữa. Dù cứ luôn cào cấu, hớt hải tìm kiếm tới nó, thì nó cũng sẽ đóng cửa mà ở yên chứ không thể bước ra đối mặt với những thứ đang tồn tại và sẽ biến mất thế này. Có điều gì thật sự là mãi mãi? Khi bản thân con người rồi cũng phải quy về với cát bụi. Phải, lòng tin đang run sợ, co ro, đổ oạch ra ốm vật vờ như một thứ bệnh nan y không muốn chữa chạy. Là thế đó.

    Cười, thì có lẽ nó cũng chỉ muốn cười khẩy một chút vào đấy, rồi lại kéo tấm màn lạnh lẽo, chui vào một xó nào đó, tủ đá chẳng hạn, nằm đóng băng.

    Mình cũng đơn giản là một con người, hỷ nộ ái ố như bảo kẻ khác. Họ thể hiện thế này, còn mình thể hiện thế khác, cũng như nhau mà thôi, chẳng có gì gọi là khác biệt cả. Cuộc sống có lẽ là thế chăng? Vẽ ra thật nhiều bức tranh đẹp, rồi hất lên một mảng màu đỏ quạch, che mờ tất thảy.

    Bạn, với mình không phải là tất cả, với bạn, với người khác cũng thế thôi. Mình không vì bạn mà u sầu, mà dọn dẹp khoang tim tới tiêu điều và hoang vu, mình chỉ vì bạn, mà tràn đầy, vỡ sụp cái bờ đê yêu thương giữa cơn lũ của những tự kỉ. Chỉ là nó nứt nát sẵn rồi, bạn chỉ góp phần để nó tràn đầy mà thôi. Bạn là cái mốc, cái điểm, khiến lòng tin của mình nếm trải sự suy sụp thật sự. Bạn không hiểu đâu, và cũng sẽ không thể hiểu đâu. Bạn nhỉ. Vì bạn thật sự mất mình rồi đấy.

    Ngày sớm quá. Mình chỉ đang quay trở lại với một nếp sống cũ, u ám, lạnh lẽo, tự cách xa mình với tất thảy mọi thử bằng một nỗi sợ hãi như con mèo co ro giữa một trời mưa rộng thật rộng. Tất cả những gì mà mình đã cố gắng thay đổi trong suốt hai năm qua, nên tạm thời khép lại thôi. Bản thân mình, không đủ sức lực, không đủ kiên nhẫn để nhìn, thấy, hiểu và chấp nhận những thứ ấy nữa. Phải như thế, như chính những năm tháng mà màu áo trắng ấy không thể nhuộm được tâm hồn chả có tí gì là muốn mơ mộng ấy. Có lẽ phải như thế, thì những tổn thương mới vơi bớt đi. Phải không?

    Ai cho mình một chỗ dựa, ngoài chính mình? Ai cho mình một lối đi mà mình có thể nhìn thấy cái gì đó khởi sắc hơn thế này? Ai đủ khả năng kéo mình đứng dậy một lần nữa? Vẫn là chính bản thân mà thôi. Mình có chọn lựa gì khác sao? Có nên tin thế không nhỉ? Rằng sẽ có ai đó tới bên, vỗ về, an ủi, cho mình cảm giác nhỏ bé được che chở, được yêu thương, được quan tâm? Những điều mà mình luôn cố gắng dành cho những người mang khái niệm bạn ? Những điều ấy, bao giờ thì mình sẽ được nhận thấy, được hiểu, được cảm nhận?

    Sáng nay nhạt màu quá. Sương mờ. Tâm trạng không tốt. Chỉ có mỗi café là vẫn như thế , đắng nơi đầu lưỡi, để viết ra những từ ngữ chát chúa. Và cảm giác thấy vị ngọt nơi cuống họng, để vẫn gieo vào đâu đấy chút hy vọng nào đấy.

    Sống. Sống. Và phải tiếp tục sống. Chỉ là tạm thời, chưa thể chấp nhận, chưa dám đối mặt mà thôi. Vẫn phải sống. Khép cửa sổ lại, vì nắng không thể lọt qua sương mờ. Cuộc sống vẫn phải cứ hối hả. Từng nhịp một. Rõ ràng. Mạnh mẽ. Như những nỗi đau mà mình muốn cảm nhận. Khoái trá. Mệt Mỏi. Và lạnh.
    Lần sửa cuối bởi Kan; 16-08-2011 lúc 09:41 AM

  8. The Following 2 Users Say Thank You to Kan For This Useful Post:


  9. #8
    Kan
    Kan đang ẩn

    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    32
    Thanks
    3
    Thanked 24 Times in 19 Posts
    Có phải bởi lòng tin em không còn điểm tựa?
    Rồi sẽ đi về đâu? Em có lạc lối về?

  10. Kan được cám ơn bởi các thành viên sau:


  11. #9
    Kan
    Kan đang ẩn

    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    32
    Thanks
    3
    Thanked 24 Times in 19 Posts

    Ừ thì, hôm nay là một ngày mới :)

    Chọn lựa đó, có thể là đã sai lầm,có thể là đã vấp ngã, đã đau. Nhưng cũng đã chọn và cũng đã chấp nhận rồi

    Có lẽ thật là cái nghiệp mà mình đã tạo dựng. Nên rồi giờ mới phải loay hoay thế này. Mình không làm gì sai cả, nên không thắc mắc làm gì nữa. Đã câm họng và chấp nhận , thì thôi, để nó biến mất đâu đó đi. Quanh mình hãy còn nhiều thứ, nhiều người, nhiều chuyện phải lo lắng lắm.

    Ừ thì, hôm nay là một ngày mới!

    Cái lạnh vẫn cứ lang thang trong đêm mãi đấy thôi. Cuộn tròn một đêm trong chăn. Sáng ra đạp xe qua những con đường dài, sượng nhẹ. Trải ra một sớm buốt giá. Người ta, người đời, mình và những ai khác, vẫn cứ phải tiếp tục đi, tiếp tục sống, đối mặt và đi qua. Vẫn không chạy được thoát một kiếp người, một kiếp đời, vẫn không trốn được cái nghiệp của mình. Nên thôi, tĩnh, lặng, mà tiếp tục với những gì mình đang có. Để cái lòng nó yên bình lại.

    Gục ngã? Chỉ với chút chuyện ấy? Với một con người ấy? Dễ dàng buông rơi mình thế sao? Lãng phí thời gian quá nhỉ. Đâu có đáng.

    Dù có buồn, có đơn độc đến mấy, hay lại tự kỉ, liệu rằng mấy ai thương hại? mấy ai đủ sức, đủ rộng để kéo mình đứng dậy, khi chính mình tự vấp ngã? Vẫn là cái nghiệp chính mình tạo đấy thôi. Chỉ là giờ phải đang trả nợ.

    Thay vì thắc mắc điều đó đúng hay sai, phải hay không, đáng hay không đáng. Thôi thì cứ bình yên, câm lặng lại mà sống tiếp, có phải tốt hơn không?

    Ừ thì hôm nay là một ngày mới mà

  12. Kan được cám ơn bởi các thành viên sau:


  13. #10
    Kan
    Kan đang ẩn

    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    32
    Thanks
    3
    Thanked 24 Times in 19 Posts
    Ai đó vẽ vào vầng trời một màu cam tươi, kéo dài giữa một màu trắng đục trên nền một màu xanh trong veo vào một buổi chiều muộn thế này. Tôi, hai mươi tuổi. Đã to lớn và còn nuôi nhiều mộng mơ tiếc nuối mà tuổi học trò vẫn muốn đánh đổi. Nắng chiều nhạt đã nhuộm phải cái thứ màu cam óng ả ấy, kéo cả một buổi chiều lê thê với tôi, với những suy nghĩ, với những gì rất riêng.

    Tôi đã dành quá nhiều thời gian của mình để hỏi, trả lời, thắc mắc, tò mò về một người xa lạ nào đó mà tôi đã dành cho quá nhiều lòng tin không cần thiết. Với mẹ, tôi được miêu tả bằng một cụm từ “mù quáng”, với anh trai, tôi được định nghĩa là tạo nghiệp cho mình ( tư tưởng phật giáo chăng ). Tôi dần quên mất mình muốn gì, làm được gì, sẽ làm gì, trong một thời gian khá dài, chỉ để suy tư về một con người. Không biết điều đó có đáng hay không. Nhưng tôi biết rõ, mình đã phung phí rất nhiều thời gian của mình, thứ thời gian mà tôi biết là không bao giờ tôi có cơ hội lấy lại ấy.

    Bây giờ tôi đang loay hoay với mình, tôi đã dừng chân. Và sẽ phải bắt đầu từ đâu đây ? Tôi sẽ làm được gì khi lòng tin tôi không còn nhiều như trước kia nữa? Tôi chỉ biết, mình phải đứng dậy, không tự làm đau đầu mình bằng những thứ suy tư đã vất đi ấy. Nhưng lại hoàn toàn không có định hướng. Giống như một đứa trẻ lạc đường, tự nhủ rằng mình phải về nhà, nhưng lối về nơi ấy, rốt cục ở hướng nào?

    Cuộc sống mỗi ngày đều thế. Trái Đất thì quay tròn, mỗi sớm nhẹ nhàng với nắng và những kế hoạch phải thực hiện, rồi những chiều âm thầm lướt qua. Lướt qua. Mặc kệ con người vô tâm hay vô tình. Khi kịp nhận ra chiều muộn đẹp thật đẹp thì không biết mình đã bỏ phí biết bao nhiêu những chiều muộn thế này.

    Mùi cỏ gãy, tiếng lá va xé rách nát những giây phút lặng lẽ, ai đó bảo gió lùa qua từng khoảng trống của cái góc này, lùa gió lạnh cả hốc trống của tôi. Làm sao và làm sao? Tuênh toang. Tôi muốn ôm chặt lấy chính mình, muốn lấp lại cái trống lạnh ấy. Muốn nắng. Muốn ấm. Tôi muốn cười mỗi ngày. Tôi muốn sống. Sống vẫn khó quá phải không?

    Tôi nhìn chiều lặng lẽ. Chiều lặng lẽ nhìn tôi.

    Đối mặt.

    Với tôi.

    Là chính tôi.

  14. Kan được cám ơn bởi các thành viên sau:



 

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

     

Members who have read this thread : 15

You do not have permission to view the list of names.

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
,
free counter statistics